Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.
Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Bác cũng bị đau chân. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.
Xã hội loài người thì phải như thế. Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta.
Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.
Và thế là đời sống lãng phí. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này.
Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.
Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.