Nhưng, ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thiệt là một người cha; cha sẽ là bạn của con, con cười cha sẽ cười, con khóc cha sẽ khóc.Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo".Tôi phải nhắc lại câu đó:nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết).Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm".Nhiều người, mắc cái tật nói nhiều quá, khi muốn cho kẻ khác tin theo mình.Tôi dám cuộc với bạn rằng bữa đó thầy về nhà, vui như sao, kể lại chuyện cho vợ nghe và buổi tối, khi rửa mặt, ngắm bộ tóc trong gương, tự nhủ, "Kể ra tóc mình đẹp thiệt".Chẳng hạn, đã lâu rồi, tôi có một người học trò hiếu thắng lắm (tên là Patrick); trung hậu giản dị, nhưng, trời! Thích cãi nhau làm sao! Anh ta làm đại lý cho một hãng bán cam nhông, nhưng không thành công, chỉ vì anh ta thích cãi lại những người anh mời mua xe và làm cho họ phát giận.Bạn đã làm thương tổn lòng tự ái, lòng kiêu căng của người ta.Xin bạn nghe chuyện nhà viết tiểu thuyết Hall Caine.